01/11/20069:06 CH(Xem: 1863)
Nó! Cái thằng!!! Ừ cái thằng bạn tôi từ thời để chỏm. Thật ra đầu tiên nó là bạn của thằng anh họ tôi; tất cả chúng tôi đều ở cùng xóm, gần sát bên chợ Vườn Chuối. Tên nó là Thiện, vì da nó ngâm đen nên nó bị chết với cái tên Thiện Đen. Cái thằng thiệt lạ, trời sinh ra nó để mà phò tôi, khổ vì tôi. Cả nhóm tụi tôi gồm có: tôi, con ông đại úy; thằng Hoàng, con ông thiếu tá; con Mai, nhà ông Tư cảnh sát; con Lan, tiệm tạp hóa; thằng Đức, tiệm vàng; thằng Thành, tiệm may và nó thằng Thiện, tiệm giặt ủi. Sở dĩ tôi phải kể hết nguồn gốc từng đứa vì đó là cách để bà con chòm xóm nhận diện tụi tôi. Không hiểu tại sao tũ thằng anh tôi đến hết thảy tụi nó đều nghe theo lời tôi và nhất là thằng Thiện đen, chắc có lẽ tại tôi nhỏ con hơn tụi nó, lùn nhất, ốm nhất.
01/11/20061:19 SA(Xem: 2475)
Mùa hè năm mười một tuổi, chấm dứt những ngày rong chơi với con Ki ki . Cô tôi về thăm nhà như thường khi, mấy chị em gặp nhau mãi lo chơi đùa, ăn uống, bao nhiêu là cây trái trong vườn nhà, bao nhiêu trò chơi cũ mới … Hôm sau, Mẹ tôi lặng lẽ xếp một ít quần áo, sữa soạn các vật dụng hàng ngày, tôi cùng đi với cô về tỉnh lỵ theo các chị vào trường.
01/11/20061:19 SA(Xem: 2474)
Con rạch nhỏ, dòng nước cạn bày hai bãi bùn non. Bóng chiều ngã dài trên ngọn hai hàng cây gừa , rể loà xoà như tóc xõa, buông xuống tận lòng sông. Dừng tay, người bạn chèo gọi vào trong khoang: - Cậu hai, đoạn nầy cạn quá . chắc không chống xa hơn nữa được, hay là mình tạm nghỉ, chờ con nước lên rồi đi tiếp nha cậu ?
01/11/20061:19 SA(Xem: 2355)
Tuổi 40 tôi nghe chừng xa lạ Cô gái ngày nào vẫn ở trong tôi Tuổi 40 ôi sao mà vất vả Chẳng ngờ được đâu , tôi đã sống nửa đời
01/11/20061:19 SA(Xem: 2201)
Anh dắt em vào trò chơi tình yêu Nơi hờn giận và nước mắt cứ chực đổ xuống Em đã xa những trò này quá lâu Nay vào lại Vẫn thấy mình nhỏ bé chi lạ
01/11/20061:19 SA(Xem: 2236)
Nửa đời tôi còn đi tìm tôi Tôi đâu ? Tôi chẳng thấy Chỉ thấy một người loay hoay mãi trong cuộc đời này Chưa tìm ra hạnh phúc
01/11/20061:19 SA(Xem: 2232)
Tôi quen với ông chẳng biết từ bao giờ , gặp ở mall vài lần , những lần tôi có chuyện buồn nhất là gặp ông . Buồn gia đình , buồn chuyện học hành . Một ngày , chịu không nỗi nữa, tôi lang thang ra mall , đợi mãi không thấy bóng ông đâu , tính quay về thì nhận ra dáng ông trước cửa , bình thản như mọi lần .